44 Comments



“À đấy anh đã có sáng tác những ca khúc cho các con nhưng mà chưa có bài hát nào cho em cả, hay là anh mải sáng tác cho các cô khác ở bên ngoài. Quả thực là chúng tôi đã ở bên nhau hơn 10 năm, và trong những năm tháng qua đặc biệt là trong những ngày tháng này có thể nói người vợ tôi chính là người chiến binh. Mọi người có thể thấy tôi mạnh mẽ ở đâu đó nhưng thực sự người bền gan và bản lĩnh nhất , đó chính là người bạn đời của tôi. Và sau đây cũng không phải là một bài hát tôi sáng tác cho vợ tôi nhưng đây là bài tôi sẽ hát cho người vợ của mình. Bài hát mang tên Tiếng gọi”- Trần Lập 1974-2016
Ngày nào tôi đạp xe đạp khắp thành phố để tìm mua được bản copy đĩa nhạc phát hành lần đầu của Bức tường , mua được mừng như được vàng về cắm máy cho cả phòng trọ nó nghe. Đi đâu qua kí túc xá hay nhà trọ mà nghe anh em gào lên theo giai điệu anh Trần Lập sáng tác.
Nghe tin anh đi, tôi nổi hết gai người và lạnh sống lưng như một người thân…Tai bỗng như nghe tiếng anh hát , ở xa không tiễn anh được. Xin chào anh – con người hào hiệp, ngạo đời và nhân hậu !
Tạm biệt, Anh cất bước về nơi xa ấy – Sống một đời rực cháy mỗi phút giây !
17/03/2016
****************************************************************************
ANH ĐI RỒI
Trần Lập ( viết cho chị ?? )
______________________________
Anh đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân
Em ở lại nhớ đừng buồn em nhé
Con còn nhỏ em cũng còn rất trẻ

Người đàn bà bé nhỏ của anh
Anh đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh
Em ở lại chớ đừng rơi nước mắt
Dẫu vẫn biết tim em giờ đau thắt
Mạnh mẽ lên em đi tiếp chặng đường dài

Anh đi rồi, đâu còn thấy ngày mai
Chuyến đi này khác những lần đi trước
Chẳng hẹn ngày về nhưng chân anh phải bước
Xa cách rồi mãi mãi sẽ chia phôi

Anh đi rồi, hương còn đọng trên môi
Mùi tóc em thủa chúng mình quen biết
Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết
Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Anh đi rồi, cuộc sống lắm chông gai
Em sẽ phải một mình mình bươn chải
Anh chẳng còn được giúp em mãi mãi
Xin lỗi mình anh không thể bên em

Anh đi rồi, chắc mọi chuyện sẽ quen
Nỗi buồn cũng nguôi ngoai cùng năm tháng
Con sẽ lớn sẽ giúp em cáng đáng
Ở nơi xa anh mãi độ cho mình

Anh đi rồi, mang theo cả ân tình
Xót thương em người đàn bà tần tảo
Đã cùng anh vượt biển đời giông bão
Chỉ tiếc rằng anh nằm lại giữa trùng khơi

Anh đi rồi, em chắc sẽ chơi vơi
Nếu có gặp người yêu em chân thật
Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất
Cảm ơn ai đưa em cập bến đời

Anh đi rồi, đừng khóc nữa em ơi
Để các con vững vàng qua sóng gió
Vĩnh biệt em người đàn bà bé nhỏ
Nắng tắt rồi anh phải đi thôi.

Nguồn: https://potomacstewards.org/

Xem thêm bài viết khác: https://potomacstewards.org/am-nhac/

Author

meeylandofficial@gmail.com

44 thoughts on “Tiếng gọi – Trần Lập – 2016

  1. Tối hôm ấy vì cv em đành bỏ lỡ chiếc vé để được xem anh diễn,ai ngờ đấy là đêm cuối được thấy anh trên sân khấu,em không dám tin,em vẫn tin anh vẫn sẽ kiên cường mạnh mẽ và vượt qua được bệnh tật,anh là chiến binh mạnh mẽ mà…giờ đây lần thứ n vào đây xem anh chia sẻ về bài hát anh hát tặng chị,nghe anh hát,em vẫn rưng rưng nước mắt…buồn,nhưng trong đó là cả 1 sự cảm kích,cảm ơn anh,cảm ơn những bài hát,tiếng hát của anh đã cổ vũ,động viên cho thế hệ trẻ bọn em….hãy sống kiên cường như cây bàng,sống chan chứa tình yêu không như hòn đá,và luôn sẻ chia thắp lên ngọn lửa tình yêu cho hy vọng cuộc sống..:) ..nơi xa ấy anh vẫn luôn là anh,anh Lập nhé

  2. Càng nghe… càng đọc càng thấy hay
    Em cười thứ tha, gõ lên cánh cửa nhỏ

    Đánh thức ước muốn từng ngủ quên

    Gọi tên tôi thoát xa cơn mơ nào

    Chênh vênh bờ đêm sâu bao gọi mời

    Em kề vai tôi ngồi bên thềm

    Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co

    và cám dỗ để quay về

    Ở đó có tôi với em

    Này đây tiếng gọi rất mềm

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng êm đềm.

    Tiếng gọi rất * nơi khung trời bỏ ngỏ

    Nuôi những ao ước dù lẻ loi

    Gọi tên tôi vượt qua những hãi hùng

    Chênh vênh bờ đêm sâu bao gọi mời

    Em kề vai tôi ngồi bên thềm

    Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co

    và cám dỗ để quay về

    Ở đó có tôi với em

    Này đây tiếng gọi rất mềm

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng rất xa…

    Gương soi thật nhiều chỉ vậy thôi

    Sóng gió bên đời hỏi chính mình

    Lựa chọn một lối để bước đi:

    Dừng chân hay băng qua tiếng gọi?!

    Em kề vai tôi ngồi bên thềm

    Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co

    và cám dỗ để quay về

    Ở đó có tôi với em

    Này đây tiếng gọi rất mềm

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng êm đềm…

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng rất xa…

    Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co

    Và cám dỗ để quay về…

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng rất xa…

    Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co

    và cám dỗ để quay về

    Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu

    Hẹn ước ngày tháng rất xa

    … trong mắt thêm sâu

    hẹn ước ngày tháng êm đềm…

  3. Trong " Cơn mưa tháng 5" mình lại tìm về với nhạc của anh Trần Lập. Ngồi ở một nơi xa nghe "Tiếng gọi" tự nhiên nước mắt rơi. Mình không thể định nghĩa được cảm xúc của mình lúc này, chỉ có hình ảnh một người con gái vẫn ẩn sâu trong trái tim mình, có chút bồi hồi, chút tiếc nuối, thời gian đã trôi qua không thể nào lấy lại được..
    Taiwan 4/6/2020

  4. nhớ a lắm a Lập ngày nào a ghé SG làm show bên RFC bên Acoutic ngô thời nhiệm là e ghé qua ủng hộ anh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *